Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

CHÚC MỪNG NGÀY PHỤ NỮ 8.3.2012

Hôm nay ngày của các bà
Không biết nên gọi vợ là gì đây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng
Vợ là một đóa hoa hồng
Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng
Nhiều người nhờ vợ nên ông
Nhiều anh vì vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những nguồn thơ
Vợ là cả những giác mơ vơi đầy
Vợ là một chút men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng đắm say
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sỹ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, vợ là mùa xuân
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đã tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chỗ dựa của chồng
Nhiều anh dám bảo vợ không là gì?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm, không gì hơn đâu
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cát-sét, vợ là ti-vi
Nhiều đêm vợ hát chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi
Đàn ông nhất vợ, nhì trời
Ai ơi ghi nhớ kẻo rồi khổ thân
Nghìn năm con tạo xoay vần
Đàn ông sợ vợ muôn phần khôn ngoan
Đàn ông nịnh vợ là sang
Đàn ông chê vợ tan hoang cửa nhà
Mấy lời nhắn nhủ gần xa
Làm chồng phải biết vợ là trời cho.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Bài văn hay của học trò nghèo trường Ams


Bài văn hay của học trò nghèo trường Ams

Bài văn hay của học trò nghèo trường Ams (THPT Hà Nội - Amsterdam)

Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Thư gửi con

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ."

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...

Bố mẹ...

Tác giả: Pierre Antoine (Việt kiều Pháp)

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Không có biểu tượng nào về hòa bình vĩ đại hơn một di sản

Tổng Giám đốc Unesco:
“Không có biểu tượng nào về hòa bình vĩ đại hơn một di sản”
(Dân trí) - “Không có biểu tượng nào về hòa bình và hiểu biết lẫn nhau lại vĩ đại hơn một di sản. Thế giới cần các biểu tượng về đối thoại và khoan dung...”, TGĐ Unesco, bà Irina Bokova nói sau khi trao bằng Di sản văn hoá thế giới khu Trung tâm hoàng thành Thăng Long.
Tổng giám đốc Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá của Liên Hợp Quốc (UNESCO), bà Irina Bokova mở đầu bài phát biểu với những lời lẽ rất Việt Nam: “Hôm nay tôi vô cùng vinh hạnh được mặc chiếc áo dài rất đẹp đẽ, truyền thống của Việt Nam cùng các bạn kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội. Hôm nay, trái tim của chúng ta cùng hòa một nhịp đập và tôi tin rằng, thần Kim Quy và các cụ Rùa cũng đang lắng nghe chúng ta từ hồ Hoàn Kiếm, một biểu tượng quý giá về hòa bình của mọi người dân Việt Nam”.
Bà Irina Bokova cho rằng, Unesco luôn có mối quan hệ chặt chẽ với Hà Nội. Năm 1999 Unesco đã trao tặng cho Hà Nội giải thưởng Thành phố vì hòa bình, Đại hội đồng Unesco cũng đã thông qua nghị quyết kêu gọi các nước trên thế giới cùng với Việt Nam kỷ niệm 100 năm ngày sinh Hồ Chí Minh và Đại lễ ngày hôm nay.
Trở lại với sự kiện lớn của Hà Nội và cả nước, bà nhấn mạnh: “Đại lễ này thể hiện sự kính trọng sâu sắc của chúng ta với tổ tiên, những người có công dựng nước và giữ nước. Việc đầu tư công sức và chỉnh trang đường phố và sự có mặt của người dân trong đại lễ hôm nay là minh chứng cho sự gắn bó của các bạn với quá khứ huy hoàng và xem đó như ngọn đuốc soi đường cho tương lai”.
“Rất ít nước trên thế giới có thể giữ được ký ức sống động về việc lập đô từ một ngàn năm trước mà không bị mai một về thời gian. Tôi vô cùng ngưỡng mộ các bạn về điều này”, bà Irina Bokova tiếp tục.
Theo bà Irina Bokova, việc Trung tâm hoàng thành Thăng Long được công nhận là một di sản thế giới là một vinh dự, đồng thời cũng mang đến những cam kết và trách nhiệm mới: “Kể từ ngày hôm nay các bạn có trách nhiệm với nhân loại, quảng bá bảo vệ và truyền lại di sản này cho các thế hệ tương lai, cho giới trẻ, để rồi đến lượt họ, họ lại kể cho con cháu họ về vua Lý Thái Tổ với bức tượng đài đang hiện diện với chúng ta ở đây”.
“Không có biểu tượng nào về hòa bình và hiểu biết lẫn nhau lại vĩ đại hơn một di sản. Thế giới cần các biểu tượng về đối thoại và khoan dung, đặc biệt trong bối cảnh năm nay là năm nay là năm quốc tế của liên hợp quốc về tình hữu nghị giữa các nền văn hóa do Unesco khởi xướng”, bà Irina Bokova nhấn mạnh.
Theo bà, Hoàng thành Thăng Long là minh chứng cho 10 thế kỷ giao lưu và giao thoa văn hóa từ khắp nơi ở châu Á. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhắc chúng ta rằng, bản thân Việt Nam được sinh ra từ sự giao thoa giữa các dân tộc phương Đông và phương Tây.
Tổng Giám đốc Unesco cũng cho rằng, những nỗ lực của đã biến Việt Nam thành một quốc gia của tương lai, một đối tác quan trọng và được coi trọng trên trường quốc tế, là một trong 8 quốc gia thí điểm của Liên hiệp quốc, Việt Nam chính là một điển hình về cải cách hợp tác quốc tế.
Tận mắt chứng kiến những thay đổi của Hà Nội, Việt Nam, bà Irina Bokova đánh giá: “Bất cứ ai đến Việt Nam cũng choáng ngợp bởi nền kinh tế năng động và những công trình xây dựng, với những con đường, những cây cầu, những tòa nhà chọc trời mọc lên nhanh chóng. Các bạn đang đảm nhận một trọng trách đầy thách thức trên cương vị Chủ tịch Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, đảm bảo sự thịnh vượng cho một khu vực được coi là tương lai của thế giới. Điều này cũng khẳng định sự vượt trội chung của các bạn”.
Bà Irina Bokova cho biết, Unesco và Asean có quan hệ hợp tác lâu dài và gắn bó. Hai bên đang cùng nhau dự thảo một thỏa thuận nhằm tăng cường quan hệ trên 3 lĩnh vực: giáo dục, biến đổi khí hậu và đa dạng văn hóa. Đây là những lĩnh vực mà theo bà là cốt yếu cho phát triển bền vững.
“Thay mặt cho tổ chức Unesco và nhân danh cá nhân tôi gửi tới các bạn tình cảm hữu nghị và lòng kính trọng. Các bạn hãy giữ gìn di sản của mình. Chúc thiên niên kỷ mới mang đến cho các bạn hòa bình và thịnh vượng”, bà Irina Bokova kết lại bài phát biểu.

 Tiếp sau đó, Tổng Giám đốc UNESCO, bà Irina Bokova đã  trao bằng Di sản văn hoá thế giới khu Trung tâm hoàng thành Thăng Long cho lãnh đạo Thành phố Hà Nội.
 Bà Irina Bokova cho biết bà rất vinh hạnh được mặc chiếc áo dài cùng dự Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long- Hà Nội.
 “Trái tim của chúng ta cùng hoà một nhịp đập và Thần Kim Quy và Cụ Rùa cũng đang lắng nghe chúng ta”, bà Irina Bokova nói.
Theo bà, Unesco luôn có mối quan hệ chặt chẽ với Việt Nam, Unesco đã trao cho Hà Nội danh hiệu thành phố vì hoà bình và cùng Việt Nam tổ chức kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh…
“Trung tâm hoàng thành được công nhận là di sản là một vinh dự nhưng cũng mang đến trách nhiệm mới cho các bạn. Kể từ ngày hôm nay, các bạn có trách nhiệm gìn giữ quảng bá cho nhân loại. Không có biểu tượng nào về hoà bình lại hơn một di sản...”, bà Irina Bokova nhấn mạnh.
Bà Irina Bokova đánh giá, nỗ lực của Việt Nam đã biến đất nước thành một đối tác quan trọng trên trường quốc tế. Bất kỳ ai đến Việt Nam cũng choáng ngợp vì sự phát triển với những cây cầu, con đường, toà nhà mọc lên khắp nơi.
Bà Irina Bokova gửi tới người dân Việt Nam lời chúc tình hữu nghị và không quên nhắn nhủ, hãy giữ gìn di sản.

Các Mác - nhà tiên tri vĩ đại


Các Mác - nhà tiên tri vĩ đại
Trong cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu hiện nay, tự nhiên nhiều người nghĩ tới Các Mác (Karl Marx), triết gia, nhà kinh tế vĩ đại thế kỷ XIX, tác giả bộ Tư bản nổi tiếng, trong đó có nhiều luận điểm rất thích hợp dùng để phân tích cuộc khủng hoảng hiện nay.
Giáo sư Leo Panitch ở trường đại học York tại Toronto, Canada, biên tập viên tờ Socialist Register vừa có bài viết đăng trên tạp chí Chính sách ngoại giao (Foreign Policy) của Mỹ, số 5-6 năm 2009 dưới đầu đề Mác hoàn toàn hiện đại (Thoroughly Modern Marx). Chúng tôi xin trích giới thiệu cuốn sách này. Các ghi chú trong ngoặc và các đầu đề phụ là của người dịch.
Đi trước thời đại
Khủng hoảng kinh tế một lần nữa kích thích mọi người quan tâm đến Các Mác. Lượng tiêu thụ bộ sách Tư bản (tiếng Đức Das Kapital) tăng vọt; riêng một nhà xuất bản ở Đức năm 2008 bán được trên 10 nghìn cuốn, so với hơn 100 cuốn bán được năm 2007.
Điều đó đánh dấu cuộc khủng hoảng quy mô rộng và ảnh hưởng lớn lần này đã khiến chủ nghĩa tư bản toàn cầu và các “vệ sĩ” của nó rơi vào một cuộc khủng hoảng hình thái ý thức.
Thế nhưng cùng lúc niềm tin vào chủ nghĩa tự do mới (neoliberal orthodoxies) đã tan vỡ, thì tại sao chủ nghĩa Mác bây giờ sống lại ?
Trước hết, Mác đi trước thời đại của mình rất xa, ông đã dự đoán được sự toàn cầu hóa thành công của chủ nghĩa tư bản trong mấy chục năm gần đây. Mác dự đoán chính xác một số yếu tố quan trọng gây ra cuộc khủng hoảng hiện nay: trong một thế giới gồm các thị trường cạnh tranh nhau, nền sản xuất hàng hóa và sự đầu cơ tài chính tiền tệ, những gì ông gọi là “mâu thuẫn” chính là thứ cố hữu bẩm sinh của thế giới đó. 
Mác hoàn tất bộ tác phẩm lớn của mình vào lúc cuộc đại cách mạng Pháp và cuộc chiến tranh độc lập ở Mỹ mới kết thúc chưa đầy một trăm năm (bộ Tư bản tập I xuất bản năm 1867; hai tập sau do Ăng-ghen chỉnh lý xuất bản năm 1885 và 1894, khi Mác đã qua đời), nhưng ông đã dự kiến trước được sự run rẩy của công ty AIG và Bear Stearns xảy ra hơn một thế kỷ rưỡi sau.
Ông nhìn thấy rất rõ cái ông gọi là “tác dụng cách mạng nhất” của giai cấp tư sản phát huy được trong lịch sử loài người – các nhà tư sản ấy là bậc tiền bối của những chủ ngân hàng và cán bộ lãnh đạo cấp cao các công ty ở phố Wall Street hiện nay.
Đúng như Mác viết trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản: “Nếu giai cấp tư sản không thường xuyên cải cách công cụ sản xuất, từ đó không làm cho quan hệ sản xuất – cũng tức là toàn bộ mối quan hệ xã hội, thường xuyên cải cách, thì giai cấp đó không thể sống còn.”
Song dù là ở thời đại Mác hay thời đại chúng ta, Mác đều không phải là người thúc đẩy công cuộc toàn cầu hóa tư bản. Nhưng Mác cho rằng “Nhu cầu không ngừng mở rộng thị trường tiêu thụ sản phẩm đã thúc đẩy giai cấp tư sản đi tới khắp nơi trên toàn cầu”, và thấy được sự phát triển chủ nghĩa tư bản sẽ không thể tránh khỏi dẫn tới việc “mở đường cho những cuộc khủng hoảng sâu sắc rộng khắp hơn”.
Mác hiểu rõ các hành vi đầu cơ sẽ gây ra khủng hoảng và làm cho nó xấu đi, các hành vi ấy có sức phá hoại rất lớn toàn bộ nền kinh tế. Hơn nữa ông còn nhìn rõ biện pháp gọi là thông qua cải cách kiểu tiệm tiến (incremental reform) để mãi mãi tránh khỏi khủng hoảng chẳng qua là một ảo tưởng chính trị.
Như mọi cuộc cách mạng, Mác mong muốn trong đời mình sẽ nhìn thấy trật tự cũ bị lật đổ. Nhưng chủ nghĩa tư bản còn có sức sống khá mạnh mẽ; cho dù Mác có sức nhìn thấu suốt, ông chỉ có thể nhìn thoáng qua thấy những sai lầm và đi đường vòng của mấy thế hệ giai cấp tư sản trong tương lai. Nhưng lời của Mác hôm nay vẫn rất có ý nghĩa.
Chủ nghĩa tư bản là “Thầy phù thủy” không kiểm soát nổi ma quỷ
Nếu Mác nhìn thấy sự suy thoái kinh tế hiện nay, nhất định ông sẽ muốn trình bày nguyên lý các khiếm khuyết bẩm sinh của chủ nghĩa tư bản là nguyên nhân gây ra cuộc khủng hoảng hiện nay. Ông sẽ hiểu rõ sự phát triển lĩnh vực tài chính tiền tệ như chứng khoán hóa và các sản phẩm thứ sinh của tiền tệ đang làm cho thị trường gặp đầy những rủi ro về sự hòa nhập kinh tế.
Mấy chục năm nay, hệ thống tài chính toàn cầu có ảnh hưởng lớn và không ổn định đã có đóng góp cho tăng trưởng kinh tế toàn cầu, song nó cũng tạo ra một loạt các bong bóng tiền tệ không tránh khỏi. Trong đó bong bóng nguy hiểm nhất thì xuất hiện trong ngành nhà đất Mỹ. Do ngành này phát huy tác dụng nòng cốt trong lĩnh vực duy trì nhu cầu tiêu dùng và thúc đẩy thị trường tài chính quốc tế nên sự nổ vỡ bong bóng đã gây tác động sâu sắc trên toàn thế giới.
Không nghi ngờ gì nữa, Mác hẳn sẽ cho rằng cuộc khủng hoảng này là một thí dụ hoàn mỹ chứng tỏ chủ nghĩa tư bản giống như một “thầy phù thủy (sorcerer), song lại bất lực trong việc điều khiển bày ma quỷ do mình gọi ra.”
Tuy rằng chúng ta hiện đang lún sâu vào cảnh khốn khó nhưng Mác không hề có ảo tưởng với quan điểm cho rằng bản thân các khó khăn kinh tế sẽ có thể mang lại sự thay đổi. Mác hiểu rất rõ: chủ nghĩa tư bản sản sinh và nuôi dưỡng sự cô lập của xã hội. Ông viết: Trong hệ thống đó, “ngoài mối quan hệ lợi hại trắng trợn và sự trao đổi tiền mặt tàn nhẫn ra, giữa người với người chẳng còn bất kỳ mối liên hệ nào khác”.
Trước những khủng hoảng cá nhân như công nhân bị nhà máy sa thải, sự cô lập xã hội gây ra bởi tính vị kỷ sẽ dẫn tới trạng thái tiêu cực của mọi người. Tình trạng cô lập xã hội đó cũng ngăn cản việc tập hợp những công dân hành động tích cực, tư tưởng giác ngộ để áp dụng các phương thức cấp tiến nhằm thay thế chủ nghĩa tư bản.
Trước hết Mác sẽ hỏi làm thế nào để khắc phục tình trạng tiêu cực xã hội đó. Mác cho rằng công đoàn và chính đảng công nhân khi ấy đã tiến lên một bước. Bởi vậy trong Tư bản ông viết: “Mục tiêu trước mắt” là “tổ chức những người vô sản thành một giai cấp” và “nhiệm vụ quan trọng” của giai cấp này là “giành thắng lợi trong cuộc đấu tranh cho dân chủ”.
Tìm kiếm các phương án thay đổi chủ nghĩa tư bản
Song hiện nay còn chưa xuất hiện quan điểm hăng hái thực hiện biến đổi. Khoảng trống này có lẽ là điều làm Mác đau đầu hơn cả. Tại Mỹ gần đây có nhiều kiến nghị thu hút sự chú ý của dư luận bị châm biếm là “chủ nghĩa xã hội”; nhưng đó chẳng qua là các kiến nghị ấy tiến bộ hơn so với các đề nghị của phái tả trong đảng Dân chủ mà thôi.
Điều mỉa mai là phương án cấp tiến nhất, được nhiều người nói tới nhất lại là phương án của một người vốn không theo chủ nghĩa Mác. Đó là nhà kinh tế Williem Buiter ở trường Kinh tế Luân-đôn (London School of Economics), cựu thành viên của Ủy ban Chính sách Tiền tệ thuộc Ngân hàng England.
Buiter đề nghị chuyển toàn bộ ngành tài chính tiền tệ thành một ngành phục vụ công ích (public utility). Ông cho rằng không có lý do nào để các ngân hàng tiếp tục tồn tại như những tổ chức kiếm lời của tư nhân.
Đề nghị này dường như đáp ứng yêu cầu của Mác viết trong Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản: “tập trung mọi khoản tín dụng vào ngân hàng nhà nước (centralization of credit in the banks of the state)”. Đối với Mác, việc triệt để thay đổi hệ thống ngân hàng sẽ nâng cao ý nghĩa quan trọng của việc giai cấp công nhân giành thắng lợi trong cuộc “đấu tranh dân chủ (the battle of democracy)”.
“Từ tài chính hóa nền kinh tế tới xã hội hóa ngành tài chính tiền tệ là một bước nhỏ của các luật sư, song lại là một bước tiến lớn của nhân loại” – Buiter viết.
Rõ ràng, để có được những chủ trương cấp tiến, bạn không cần phải là một nhà mác-xít. Song bạn cần nhận thức được là sự thay đổi cấp tiến không thể bắt đầu từ “một bước nhỏ của các luật sư”. Bạn cần có một chút tư duy của chủ nghĩa Mác.
Các Mác sẽ bảo bạn là nếu không dựa vào các phong trào cấp tiến và đảng phái để phát triển lực lượng quần chúng thì sẽ không thực hiện được việc xã hội hóa ngành tài chính tiền tệ (nguyên văn: sẽ rơi trên một mảnh đất cằn cỗi).
Về cơ bản, trong vài thập niên tới các đảng phái (ở Mỹ) sẽ không nghiêm chỉnh thảo luận vấn đề có nên dùng phương thức cấp tiến để thực hiện việc dân chú hóa nền kinh tế hay không. Còn chúng ta thì cho tới nay vẫn cứ trả giá cho sự bài bác những ý tưởng đó. Mác từng phân tích các nhân tố phi lý tính trong lô-gich cơ bản bắt rễ từ thị trường tư bản chủ nghĩa, mà giờ đây các nhân tố đó đang tái xuất hiện.
Để duy trì cán cân thu chi, tất cả các nhà  máy và công ty đều thải lao động và giảm lương; mà tình trạng công việc không ổn định thì sẽ làm giảm nhu cầu của toàn bộ nền kinh tế. Đúng như Mác nói, hành vi lý tính vi  mô sẽ gây ra kết quả xấu nhất cho nền kinh tế vĩ mô. Giờ đây chúng ta đã thấy là việc coi nhẹ (lý luận của) Mác mà chỉ tin vào “bàn tay vô hình” của Adam Smith, sẽ đưa người ta đến tình huống (khó khăn) như thế nào.
Cuộc khủng hoảng tài chính hiện nay không chỉ hé lộ những tư duy phi lý tính trên lĩnh vực tài chính. Chẳng hạn Tổng thống Mỹ Obama đề nghị dùng việc mua bán hạn ngạch tín dụng các-bon (carbon credits) làm biện pháp giải quyết cuộc khủng hoảng khí hậu: các doanh nghiệp phù hợp tiêu chuẩn thải có thể bán hạn ngạch tín dụng các-bon cho các doanh nghiệp không đạt tiêu chuẩn đó. Nghị định thư Kyoto kêu gọi xây dựng hệ thống trao đổi tương tự giữa các quốc gia với nhau.
Nhưng cả hai đề án này đều có một vấn đề tồn tại nguy hiểm: chúng đều phụ thuộc vào thị trường các sản phẩm thứ sinh yếu đuối dễ thay đổi, bẩm sinh dễ chịu ảnh hưởng của sự thao túng của nhà nước và sự sụp đổ của tín dụng.
Mác sẽ kiên trì nói việc giải quyết các vấn đề toàn cầu như vấn đề khí hậu đòi hỏi chúng ta phải phá bỏ tư duy thị trường tư bản chủ nghĩa chứ không phải là sử dụng nhà nước để tăng cường kiểu tư duy ấy.
Nhưng việc xây dựng các thể chế mới và phát động các phong trào mới nhằm tạo ra sự thay đổi thì phải bắt đầu từ trong nước. Mác kêu gọi "Lao động toàn thế giới đoàn kết lại" và khẳng định rằng giai cấp công nhân mỗi nước đều “trước tiên phải thanh toán giai cấp tư sản trong nước mình (settle things with their own bourgeoisie)”.
Các biện pháp thay đổi thể chế kinh tế, chính trị và luật pháp hiện có “dĩ nhiên cần tùy theo tình hình mỗi nước”. Song dù trong tình hình nào, Mác đều sẽ nhấn mạnh phải tạo ra sự thay đổi tận gốc, trước hết mọi người phải mạnh dạn suy nghĩ lại.
Khả năng xảy ra tình hình nói trên như thế nào? Ngay cả khi cuộc khủng hoảng tài chính đang hút cạn máu của nhân dân nhiều nước, khiến cho dân chúng khắp nơi cảm thấy bất ổn, hơn nữa hệt như trước kia, nhân dân lao động bình thường vẫn chịu sự bóc lột và áp bức nặng nề, do đó họ không thể đưa ra sự phán đoán chính xác.
Giả thử Mác còn sống tới bây giờ, ông sẽ không trình bày chính xác cuộc khủng hoảng hiện nay bao giờ sẽ kết thúc và kết thúc bằng cách nào. Nhưng Mác hẳn sẽ vạch ra cuộc khủng hoảng đó là một bộ phận không thể tách rời trong sự tồn tại năng động của chủ nghĩa tư bản.
Các nhà chính trị cải lương cho rằng họ có thể loại bỏ được sự bất bình đẳng giai cấp cố hữu, loại bỏ khủng hoảng chu kỳ liên tục trong xã hội tư bản chủ nghĩa. Chính họ mới là những nhà không tưởng đích thực của thời đại chúng ta.
Nếu như cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu hiện nay nói lên một vấn đề gì, thì đó là: Các Mác là nhà hiện thực vĩ đại (Marx was the greater realist).    

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

SỰ KHÁC BIỆT CULTURAL HAI MIỀN

SỰ KHÁC BIỆT DÂN CHƠI HAI MIỀN




Gái miền nam nó yêu mình, mình là ông chủ. Đúng kiểu xuất giá tòng phu. Mình đi làm vất vả về muộn, say xỉn, nó chạy ra ngọt ngào: anh đi làm về có mệt không. Anh ăn gì, uống gì.

Gái bắc, nó yêu mình, nó sở hữu mình luôn. Đi làm về muộn 15 phút, mặt nó như cái mâm.

Gái nam mình xỉn, nó chăm mình nôn mửa các kiểu

Gái bắc mình xỉn, nó gọi đt cho bạn mình để kiểm tra đi đâu, mình xỉn, nôn mửa, thì kệ mình.

Gái nam nó không đòi hỏi nhiều trách nhiệm. Yêu và cưới tự nhiên như không.

Con gái bắc, mình cầm tay nó là nó coi như mình có trách nhiệm với nó cả đời. Thế mới tệ chứ.

Gái miền nam gần như không có khái niệm bình đẳng giới.

Gái bắc thì lại bình đẳng quá. Nhiều khi không biết ai là tướng trong gia đình.

Gái bắc mà có chồng tòng teng, nó cắt … luôn. Cắt xong rồi ngồi khóc hu hu.

Gái nam mà có chồng tòng teng. Nó đến phang con kia bét nhè luôn. Xong về nhà vẫn thờ chồng như một, chả vấn đề gì.

Gái bắc mà ko hài lòng về chồng, ví dụ chồng lăng nhăng. Đến cơ quan kể um với chị em đồng nghiệp. Chị em xúm lại “Bỏ mẹ nó đi, cần đ’o gì”. Bình đẳng giới mà

Gái nam thì không có khái niệm không hài lòng về chồng.

Nhưng gái nam, nó là bồ mình, nó là vợ mình, mình phải lo cho nó đến tận răng. Tức là mình làm ăn ngày càng phải tấn tới. Mình sa cơ lỡ vận, nó chạy luôn.

Gái bắc, mình sa cơ, nó đi bán rau, bán cháo để nuôi mình

Cà phê:

Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus

Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn

Sài Gòn: Đt Cafe + ít sữa + đá + đá + đá … + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có 1 ấm trà to tướng … chan vào cafe uống ? hết lại có thêm (không cần xin)

Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc

Ăn trưa:

Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi

Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền

Gọi điện ngoài đường:

Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe – dắt lên vỉa hè – quay ngược đầu xe – nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió

Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại – cho cả thế giới biết bạn là ai

Cảm ơn:

Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn

Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn

Cơn mưa:

Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn – đỏng đảnh nhưng mau quên

Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội – âm ỉ và dai dẳng

Ăn mặc:

Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex

Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ

Xe máy:

Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh

Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ

Giao thông:

Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái – nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi

Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi – nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý

Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải

Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái

Trà đá:

Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng

Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí

Ăn phở

Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa

Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê

Giầy vớ:

Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ

Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày

Con đường:

Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách

Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm

Đụng hàng:

Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau

Con gái Hà Nội: “Tớ với ấy cùng mua nó nhé?”

Con gái Sài Gòn: “Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác”

Dao dĩa:

Khi bạn nói: “Cho tôi thêm một cái dĩa” với người bồi bàn

Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa

Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa

Tỏ tình:

Khi bạn nói với một cô gái: “Thế em có yêu anh không?”

Con gái Hà Nội: “Nếu nói không thì sao”

Con gái Sài Gòn: “Tại sao lại không nhỉ!”

Ăn sáng:

Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: “Đi ăn sáng với tớ nhé?”

Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!

Ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!

Dạ vâng:

Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa

Ở Hà Nội: Bạn nói: “Dạ, vâng!”

Ở Sài Gòn:! Đã “Dạ” thì khỏi cần “Vâng”

Chào hỏi:

Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về

Ở Hà Nội: “Cháu chào cô cháu về!”

Ở Sài Gòn: “Con thưa dì con dzìa!”

Giàu có:

Bạn được coi là giàu có khi…

Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền

Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền

Giữ xe hàng quán:

Hà nội: Giữ xe miễn phí

Sài gòn: “Anh cho xin 2 ngàn”

Uống bia:

Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn

Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa

Karaoke:

Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ

Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ

Xôi:

Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ

Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi

Phở:

Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy

Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)

Siêu thị:

Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa không thiết thực

Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình

Nhà sách:

Hà Nội : Nhân viên hách dịch

Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi

Chùa chiền:

Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa

Sài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh

Tào phớ:

Hà Nội: Lát mỏng, nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!

Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài

Cắt chanh:

Hà Nội: Bổ ngang

Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bờ phần giữa

Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước:

Hà Nội: Đan Mạch…..

Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi… chờ đèn xanh tiếp

Cây xanh:

Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo

Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai

Tán gái:

Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ

Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán

Cuối tuần:

Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi

Sài Gòn: đi ăn tiệm

Chất chơi và chất chiến:

Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.

Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???

Chợ tình:

Chợ tình Sài gòn: Anh hai có sài em hông

Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca

Xe:

Hà Nội : hiếm gặp những xe đời cũ

Sài Gòn : những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố

SG: chả ram , chả giò

HN: nem rán

Vá xe:

Sài gòn : Vá xe lúc nửa đêm… em xin 5 ngàn thôi

Hà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho

Hồ:

Sài Gòn : Hồ con rùa to mà nhỏ , nhỏ mà to

HÀ nội : Các hồ đều bé dần lại

Xe khách:

Sài gòn : Đi xe đò !!! 1 người 1 ghế ( số ghế đàng hoàng ) không đón thêm nếu đã đầy

Hà Nội: Anh ngối xích vào , cho người ta ngồi với !!!!!!!

Shopping thì Hà Nội thua đứt TPHCM rồi:

HN: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi không để còn đốt vía nào!

SG: Cám ơn anh. Lần sau lại ghe’’ em nha.

Tức mình chửi nhau (nhẹ nhàng, heh heh heh):

HN: Đồ dở hơi

SG: Quân mắc dịch

Hài:

HN: Nặng về lời nói.

SG: Nặng về cử chỉ.



Hà-nội: Vào quán, ngôi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!

Sài-gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!

Người Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!

Người Sài-gòn: nói ngắn gọn nhưng dễ hiểu!

Tiệm Internet:

Hà-nội: ít nhưng rẻ!

Sài-gòn: nhiều mà mắc!

Nhà cửa:

Sài-gòn: rộng và sâu

Hà-nội: nhỏ và ngắn

Chào hỏi:

Hà-nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng bằng lời nói!

Sài-gòn: bạn sử dụng cử chỉ: cúi người!

Về đồ ăn:

Người HN hay ăn mặn

Người SG hay ăn đồ ngọt

Phong cách sống:

Người HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó

Người SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn

Ở HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy

Ở SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá

Thuốc lá:

Ở HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA

Ở SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai

Biển quảng cáo:

Ở HN, phải mang tính lịch sự, trang trọng

Ở SG, càng hài hước càng thu hút mọi người

HN có bún chả

SG có cơm tấm

Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu

Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã

Gời điện về việc kinh doanh:

Hà Nội: chú là con ai đấy?

SG: mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!

Phát triển dự án:

SG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?

HN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?

HN: Yêu vẫn phải giữ

SG: Yêu là hết mình luôn

Giục người bán hàng gói nhanh lên:

SG: Vâng em làm ngay đây

HN: Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh biến sang hàng khác!

Khi khách đến nhà :

HN : Mời bác dùng cốc chè tươi ạ

SG: Tí !!! Con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi

2 người bạn nói chuyện với nhau :

HN: Tớ nói cho cậu nghe cái này nhé

SG: Eh tao nói cho mày nghe cái này nè

Khi ai cho mình cái gì:

HN: Vâng quí hóa quá

SG: Trời ơi dữ hông

Khen đồ ăn ngon:

HN: Ngon tuyệt cú mèo

SG: Ngon bá chấy bọ chét

Khen vật gì to:

Hà Nội: To vật vã.

Sài Gòn: Bự bành ki

HN : bắt nạt

SG : ăn hiếp

HN : mất điện, mất nước

SG : Cúp điện, cúp nước

Con gái SG : da rám nắng, nói năng dễ thương

con gái HN : da trắng , lạnh lùng khó bắt chuyện

Người SG nói: dễ hiểu

Người HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu

Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon

Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp

Nói về ngu:

Hà nội: ngu hết phần chó

Sài gòn: ngu như heo.

Về hoa quả:

Hà nội: quả táo,

Sài gòn: trái bom

Hà nội: quả dứa

Sài gòn:trái thơm

Hà nội: Buôn dưa lê

Sài gòn: Tám

Uống bia:

Hà nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly

Sài gòn: Chai của ai người ấy uống

Uống rượu:

Sài gòn: Rượu sẽ phải uống cùng với nước đá và vài lát chanh

Hà nội: Bắc cạn và không được …giảm sóc

Khách sạn:

Sài gòn: Khi bạn dừng xe, sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ

Hà nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu

Có những dòng sông, chúng giống nhau đến lạ:

Sông kim ngưu ở hà nội

Kênh nhiêu lộc ở Sài gòn

Sài Gòn gọi là xí muội

Hà Nội gọi là ô mai

Hà Nội: Mời cơm … ứ dám ăn

Sài Gòn: Mời cơm là … phải ăn

Hà nội : Đổi tên công viên Lê Nin thành công viên Thống Nhất

HCM : Đổi tên dinh Độc Lập thành hội trường Thống Nhất

Hà Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1.

HCM: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.

Hà nội: Gội đầu thư giãn

Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ & hớt tóc máy lạnh.

Thực ra vào trong đó thì như nhau

Hà Nội: nỡm ạ

Sài Gòn: quỷ sứ & đồ quỷ

Hà Nội: đèo em nhá

Sài Gòn: chở em

Sài Gòn: hun

Hà Nội: hôn

Uống Cafe:

Ở Sài gòn: thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm

Ở Hà nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi ..đi ngủ

Nếu bạn gọi một ly nâu:

Ở Sài gòn: bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen

Ở Hà nội: bạn sẽ được 1 ly cà phê có thêm sữa

Nếu bạn muốn uống cà phê sữa:

Ở Sài gòn: cho xin 1 ly bạc sửu

Ở Hà nội: nếu bạn gọi 1 ly bạc sửu bạn sẽ nhận được câu trả lời – không có, hoặc bạn bị coi là…hâm.

Sinh viên và cave:

Sài gòn: nhiều em sinh viên trông như cave

Hà nội: nhiều em cave trông như sinh viên

Ca ve:

Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave…

Cave Hà Nội: “Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?”

Cave Sài Gòn: “Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nha..”





Đăng trong: Thư giãn (Relax)

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Đố mẹo

Những câu đố mẹo
 1. Có hai người mặt mũi đều giống nhau, ngày tháng năm sinh và giờ sinh cũng giống nhau, nhưng họ không nhìn nhận là sinh đôi, vì sao?
2. Có một người không cẩn thận té xuống giếng nước, quần áo ướt đẫm hết mà không thấy tóc ướt tí nào, tại sao? 
3. Tại sao có những kẻ lưu manh ngồi xe tắc xi không cần phải trả tiền xe? 
4. Chồng người da đen, vợ người da trắng vừa sinh một đứa bé, răng của nó màu gì? 
5. Một cầu thủ bóng đá nổi tiếng có một đứa em trai, nhưng đứa em trai đó không chịu nhận cầu thủ đó là anh của mình, sao vậy? 
6. Có một người cởi quần trước công chúng tại chân cầu thang mà không ai cản, cũng chẳng ai để ý ngó ngàng tới, tại sao? 
7. Vì muốn sang Mỹ du học,có 1 người lúc nào cũng nghĩ đến chuyện học ở Mỹ, thử hỏi xem người đó ít nhất phải tốn bao nhiêu tiền?
8. Nhà Nam có năm anh em, người đầu tiên tên Nhất Mao, người thứ hai tên Nhị Mao , người thứ ba tên Tam Mao, người thứ tư tên Tứ Mao, vậy người thứ năm tên gì?
9. Người vừa khóc vừa cười gọi là người gì? 
10. Một con ngựa đầu quay về phía Đông, hỏi đuôi nó quay về phía nào? 
11. Hai người đào trong 2 giờ thì được một cái hố. Vậy hỏi một người đào trong một giờ thì được mấy cái hố? 
12. Bên trái đường có một căn nhà xanh, bên phải đường có một căn nhà đỏ. Vậy, nhà trắng ở đâu? 
13. Bạn bị mắc kẹt trong một chiếc xe hơi mui kín. Bây giờ làm sao để ra đây?
14. Khi nào thì Giáng sinh và Năm mới ở trong cùng một năm?
15. Một con ngựa bị cột vào một sợi dây chỉ dài 5 mét. Xung quanh con ngựa chỉ có một bó rơm cách nó 10 m. Làm sao con ngựa có thể ăn được bó rơm đó?
16. Ở Việt Nam có 5% số người sử dụng điện thoại không có tên trong danh bạ điện thoại. Nếu ta lấy ngẫu nhiên 100 người trong danh bạ thì trung bình sẽ có bao nhiêu người không có số điện thoại
17. Vua gọi hoàng hậu bằng gì? 
18. Phụ nữ có cơ quan nào là quan trọng nhất ?
19. Xe điện chạy với vận tốc 20km/h, gió thổi với vận tốc 2m/s ngược chiều xe, hỏi khói xe bay với vận tốc bao nhiêu ? 
20. Đọc kỹ câu sau :"Đang đêm đứa nào phá vậy ? Coi chừng ông đá cho một đá". Có mấy chữ "đ" trong đó? 
21. Vào đêm tối, bạn đi lạc vào một căn nhà tối, trong túi bạn có một hộp diêm, trong ngôi nhà có một bó củi, một cây đèn đầy dầu, một cái ngọn đuốc tẩm xăng, bạn sẽ đốt cái nào lên trước ?
22. Bạn đang viết sách thì làm rớt cây bút vào ly cà phê đầy . Nhưng cây bút lại không ướt tí nào, tại sao vậy?
23. Cái gì mà bạn ngủ trên đó, ngồi trên đó và đánh răng ?
24. Một người cảnh sát giao thông gặp đèn đỏ liền dừng lại. Ngay lúc đó, một chiếc xe khác chạy ngang qua xe người cảnh sát. Tại sao người cảnh sát không rượt theo người kia?
25. Năm 1983, một con ngựa non, màu trắng như tuyết, đã thắng trong cuộc đua ngựa ở Việt Nam. Tên của con ngựa là gì ?
1.khác cha mẹ
2.cũng có thể mặc quần áo ướt nhảy vào giếng ko có nước
3.vi chính lái xe là lưu manh
4.mới đẻ ko có răng
5.vì cầu thủ la nữ
6.quần áo mưa
7.mới thủ nghĩ mà
8.tên la nam
9.làm gì vừa kgocs vừa cười được
10.quay xuống dưới
11.ko được hố nào
12.mỹ
13.mở cửa
14.năm nào cũng có
15.cứ ăn tự nhiên vì đầu kia để ko mà
16.0
17.miệng
18.hội liên hiệp
19.xe điện ko có khói
20.Đ ko phải la chữ nên chẳng có chữ đ nào
21.que diêm
22.đang viết thì không rơi bút được.
23.cái nhà
24.vì người kia đi ngược chiều.
25. viêt nam năm đó ko tổ chức đua ngựa  

Tại sao Đường Tăng vô dụng lại trở thành người lãnh đạo, còn Tôn Ngộ Không tài phép thì lại là kẻ làm công?

Tại sao Đường Tăng vô dụng lại trở thành người lãnh đạo, còn Tôn Ngộ Không tài phép thì lại là kẻ làm công? 4 điều rút ra từ bộ phim Tâ...