Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Nhúng đũa vào bát canh chung: thói quen xấu xí


Cứ nghĩ tới chuyện ai đó thò đũa vào khoáng nồi canh chung, phát ói.
Tôi đã dùng tay ngăn anh bạn làm chuyện này, vì vậy anh ta đã mắng tôi một trận.
Chao ôi, văn hóa hay phong tục của họ sao mà gớm giếc vậy. Thế mà nhiều người hiện vẫn đang làm thế 
với nồi canh, bát chấm chung. Ọe, ọe
Sorry anh bạn quê ..., sống ở ...  vì tôi nhờ bài viết trên báo mà nhắc chuyện này ra đây.
Ngày nay ở Việt Nam mình có ai còn sử dụng chung bàn chải răng với người khác nhỉ?

Tuy nhiên các bạn có biết là ngày xưa, ở nhiều nước phương tây, mỗi nhà chỉ có một bàn chải răng dùng chung cho tất cả mọi người trong gia đình!

Nếu khi đó ai đó nói họ như thế là mất vệ sinh, chắc họ cũng đã làm ầm lên rằng đó là nét văn hoá, rằng mọi người đều làm như vậy mà đâu có ai chết đâu, rằng mỗi người một cái chải răng riêng thì còn gì là tình cảm gia đình, rằng làm như vậy để thể hiện sự gần gũi, rằng mỗi người một cái thì bày vẽ tốn kém quá....

Rồi điều kiện kinh tế cũa họ được cải thiện, họ bắt đầu chuyển sang việc mỗi người sử dụng một cái chải răng. Và ngày nay nếu bạn bảo dùng chung thì chắc ai trong số họ cũng nói như vậy quá mất vệ sinh, thậm chí chạy mất dép!
Trở lại chuyện ăn uống chung của người Việt Nam, nó đúng là có từ rất lâu đời và nó đúng là tạo thêm sự gần gũi giữa những người ngồi chung mâm với nhau.
Và thật ra nếu muốn chúng ta vẫn có thể giữ được nét văn hoá và sự gần gũi đó đồng thời vẫn đảm bảo vệ sinh mà không tốn kém thêm gì mấy.
Chẳng hạn đơn giản là một đôi đũa, một cái thìa chung cho nồi lẩu và mọi người dùng nó cho việc lấy thức ăn vào bát của mình chứ không dùng đũa riêng để lấy.
Một cái thìa cho bát nước chấm và mọi người lấy thức ăn vào bát của mình xong sẽ dùng thìa để rưới nước chấm lên.
Một vài đôi đũa hay cái thìa dùng chung như thế không tốn kém hay rửa ráy thêm bao nhiêu, nhưng ngoài việc đảm bảo vệ sinh, chúng còn tăng thêm sự gần gũi ấy chứ, vì mọi người có cơ hội thể hiện sự nhường nhịn cho nhau: người trước nhường người sau... và mọi người lấy thức ăn, nước chấm có trật tự văn minh hơn. Nó cũng tương tự như văn hoá xếp hàng theo đúng nghĩa đen của nó.
Chuyện nhúng đũa riêng của mình vào nồi lẩu, tô thức ăn chung, chấm một bát nước chấm hay thậm sau khi đã cắn vào miếng thức ăn rồi nhưng vẫn chấm tiếp vào bát nước chấm chung là mất vệ sinh.
Chúng ta phải thẳng thắn nhìn nhận điều đó để tìm cách khắc phục hay cải thiện nó thay vì tìm cách bao biện lớn tiếng, hy vọng nói át đi những vấn đề có tính xây dựng.
Bạn vẫn không thấy thuyết phục rằng đó là mất vệ sinh? Hãy hình dung thế này: trong cơ quan bạn tổ chức cuộc thi xem ai dùng miệng gõ bàn phím nhanh nhất, cách gõ: ngậm trong một cái thìa trong miệng và dùng cái đuôi thìa để gõ. Cả cơ quan chỉ có một cái thìa dùng chung cho cuộc thi, người này thi xong chuyền cho người kia thi tiếp, không lau, rửa cái thìa chung đó. Bạn sẽ tham gia?
Gần như chắc chắn là không, đúng không? Vì bạn sẽ nghĩ ngay: tôi phải ngậm cái thìa dính đầy nước bọt của những người thi trước tôi à? Mất vệ sinh quá! Lỡ những người đó có bệnh gì rồi vi trùng trong nước bọt trên cái thìa đó lây cho tôi thì sao?
Khi mọi người nhúng đôi đũa riêng của họ vào bát canh, thì cũng giống trường hợp cái muỗng tôi đã kể ở trên thôi, thế thì sao chúng ta lại vô tư chấp nhận ăn bát canh như vậy?
Bạn có thể sẽ hỏi: vậy nếu tôi và vợ chồng hay người yêu hôn môi, hôn gì gì khác thì sao? Vâng, cái đó xét theo tiêu chuẩn vệ sinh thì cũng được xem là mất vệ sinh.
Nhưng chúng ta có thể vui vẻ chấp nhận nó vì nó chỉ gói gọn trong phạm vi hai người, và vì lợi ích về mặt tinh thần của chuyện hôn lớn hơn nhiều tác hại!
Trong các bữa tiệc, việc nhúng đũa riêng vào phần ăn chung không phải là chuyện gì lớn lắm, không phải lúc nào cũng lây bệnh. Nhưng nếu chúng ta có thể thay đổi, để việc ăn uống trở nên vệ sinh hơn, ít bị lây bệnh hơn, và việc đó cũng không tốn kém thêm bao nhiêu thì tại sao chúng ta không cố gắng làm?
Trừ những cái chắc chắn làm chết người ngay lập tức, còn lại những cái gì thuộc về thói quen mọi người đều thấy khó thay đổi. Nhưng nếu mỗi người chúng ta cùng nhận thấy mặt không tốt, quyết tâm khắc phục thì chúng ta sẽ làm được.
Nếu không thay đổi được mọi người xung quanh ngay lập tức, hãy thay đổi chính bản thân mình và hãy giáo dục trẻ con trong nhà từ khi các cháu còn nhỏ. Bởi khi đã hình thành thói quen, rất khó từ bỏ.
                                        Hong Nguyen

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Bình Bài thơ "Đường tắt" của Đặng Chân Nhân


Bài thơ "Đường tắt" của Đặng Chân Nhân có lẽ sẽ khiến không ít người giật mình trước những suy nghĩ quá đỗi sâu sắc của một cô bé 16 tuổi.
Đề bài: Suy nghĩ của anh (chị) từ bài thơ " Đường tắt" của Đặng Chân Nhân:
Luôn có một con đường ở trước bạn
Con đường dài mà bạn đang đi, hướng tới đích
Có một con đường ngắn hơn, cũng ở đó
Con đường nhỏ, ngắn và dễ đi hơn
Nó không dài, không tốn thời gian và không có một chướng ngại vật nào.
Nhưng
Con đường nhỏ ấy
Nó bỏ qua rất nhiều thứ
Nó không cho bạn một tí kinh nghiệm nào
Nó không làm cho bạn mạnh mẽ hơn
Nó không làm cho bạn tốt hơn
Và nó luôn là con đường sai.
Nhưng
Con người vẫn đi con đường nhỏ ấy
Những kẻ trộm đi con đường ấy để trở thành kẻ giàu
Những kẻ lừa dối đi con đường ấy để trở nên thành công
Chúng dễ dàng đạt được những thứ người khác đạt được một cách khó nhọc
Chúng trở nên thành công với nhưng ý nghĩ vô học
Liệu chúng có thể tồn tại?

Đặng Chân Nhân
(Sinh năm 1993)

Bài làm
Có một sự thật luôn tồn tại mà ai cũng biết: rằng nhiều kẻ bằng "ô dù", bằng nịnh nọt, bằng cách này hay cách khác mà trèo lên được chức vụ cao, làm ông to bà lớn, ung dung hưởng kết quả mà lẽ ra phải đánh đổi bằng rất nhiều cố gắng nỗ lực. Ai cũng biết và ai cũng bức xúc. Ai cũng bức xúc nhưng không ai dám nói to. Không ai dám nói to nhưng người ta thì thầm "ông ấy... bà nọ..." và ai cũng tặc lưỡi "biết rồi". Nói như Đặng Chân Nhân là ta đã quen nhìn nhiều người đi "Đường tắt"
"Luôn có một con đường ở trước bạn
Con đường dài mà bạn đang đi, hướng tới đích
Có một con đường ngắn hơn, cũng ở đó
Con đường nhỏ, ngắn và dễ đi hơn
Nó không dài, không tốn thời gian và không có một chướng ngại vật nào"
Mở đầu bài thơ "Đường tắt", Đặng Chân Nhân mở ra trước mắt ta hai con đường với hai viễn cảnh hoàn toàn trái ngược dù nó cũng dẫn tới một đích. Con đường dài là biểu tượng cho hành trình gian khó, phải trải qua bao gian nan thử thách mới có thể gặt hái được thành công. Còn con đường ngắn - đường tắt lại là ẩn dụ cho một hành trình ngắn hơn với những luồn lách, thậm chí gian trá để có thể được hưởng thành quả. Đặng Chân Nhân đã xây dựng một tương quan hoàn toàn đối lập: một bên dài - một bên ngắn; một bên đầy bão tố thử thách - một bên "không có chướng ngại vật nào" và "không tốn thời gian". Đánh vào tâm lí sợ khổ, sợ cực của con người, việc lựa chọn đường tắt quả là có một sức cám dỗ rất lớn.
Nhưng, cái gì cũng có giá của nó!
Lửa thử vàng, phải trải qua khó khăn con người mới có thể trở nên cứng cáp, phát huy hết năng lực bản thân, thậm chí bộc lộ những năng lực tiềm ẩn. Ta có thể sẽ vấp ngã rất đau nhưng giá trị là những bài học thu về. Đi trên con đường dài, vất vả song sẽ giúp ta ngày một trưởng thành hơn. Ta có quyền tự hào vì những gì tự mình gây dựng lấy. Niềm vui, niềm hạnh phúc khi đạt được thành quả cũng trở nên trọn vẹn.
Và như thế có nghĩa là, khi chọn đi con đường tắt, người ta đã bỏ qua tất cả những điều tuyệt vời đó
" Con đường nhỏ ấy
Nó bỏ qua rất nhiều thứ
Nó không cho bạn một tí kinh nghiệm nào
Nó không làm cho bạn mạnh mẽ hơn
Nó không làm cho bạn tốt hơn”
Tôi nghĩ, thứ mất đi có lẽ không chỉ có chừng ấy. Đường tắt dễ đi nhưng lệ phí để đi con đường ấy thực không nhỏ chút nào. Muốn đi đường tắt, người ta phải dùng không biết bao nhiêu là thủ đoạn, hoặc là khom gối mà xin, hoặc là cướp trắng trợn thứ đáng lẽ thuộc về người khác. Hay nói đúng hơn, họ phải bán rẻ nhân cách, bán rẻ những giá trị người của chính mình. Kẻ dám bán có hai loại: kẻ trộm và kẻ lừa dối. Bán đi rồi thì còn lại những gì
"Kẻ trộm đi con đường ấy để trở thành kẻ giàu
Kẻ lừa dối đi con đường ấy để trở nên thành công
Chúng dễ dàng đạt được những thứ người khác đạt được một cách khó nhọc
Chúng trở nên thành công với nhưng ý nghĩ vô học"
Đúng là đi đường tắt thì cái gì cũng dễ. Đi dễ, thành công dễ và mất cũng dễ. Mà đã mất là mất hết. Vì không có năng lực thực sự thì không khả năng giải quyết các yêu cầu công việc ở vị trí đó. Họ lúc nào cũng sống trong lo sợ sẽ có người hạ bệ mình, lúc nào cũng bất an, lúc nào cũng phải tìm cách lấp liếm sự kém cỏi. Nhưng, dù sớm hay muộn, họ chắc chắc cũng sẽ bị lật tẩy.
Câu hỏi cuối bài thơ vang lên đầy day dứt: "Liệu chúng có thể tồn tại?". Đây có thể cũng là một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo. Đặng Chân Nhân khẳng định đường tắt "luôn là con đường sai". Nó chỉ đem đến thành công trước mắt mà không thể duy trì lâu dài, hơn nữa cái giá phải trả cho nó là quá lớn. Không chỉ với một người mà với cả cộng đồng, với cả kẻ đi dường tắt và người lựa chọn đường dài. Vì thành công bằng lối tắt là không công bằng với những người đã và đang nỗ lực bằng tất cả khả năng của mình. Nó sẽ khiến những người có năng lực thực sự mất niềm tin, hao mòn ý chí phấn đấu và nhiệt huyết cống hiến cho xã hội. Không dừng lại ở đấy. Hậu quả của nó còn khủng khiếp hơn rất nhiều.
Hãy là một phép nhẩm đơn giản. Rằng những người đi đường tắt thì thường ngồi lên chức vị cao. Ngồi ở chức vị cao thì đưa ra những quyết sách quan trọng. Nhưng vì không có năng lực nên quyết sách quan trọng hay bị sai lầm. Một quyết sách sai lầm thì hậu quả nặng nề của nó cả cộng đồng phải gánh chịu. Hơn nữa những kẻ đi đường tắt sẽ khiến cả xã hội mất cân bằng ghê gớm. Chính vì đi đường tắt, không có năng lực thực sự, nên những kẻ ấy luôn cố gắng tìm cách che đậy sự kém cỏi của mình. Nhu cầu ấy sẽ kéo theo một loạt tệ nạn khác trong xã hội: mua quan bán chức, mua bằng, thi hộ... Những cái giả cứ thế lên ngôi, các giá trị cũng bị làm giả một cách trắng trợn. Niềm tin cũng theo đấy đổ vỡ. Xã hội bị gặm rỗng từ bên trong.
Ta phải nhìn thằng vào sự thật: rằng ngày càng có nhiều người muốn đi đường tắt. Từ cậu học trò không học nhưng muốn thi đỗ nên giờ bài quay cóp cho đến ông bộ trưởng nào đấy với cái bằng trị giá nghìn đô. Nó không ở một cá nhân mà đang lây lan trong cộng đồng như một thứ bệnh dịch. Gần đây người ta xôn xao vì clip ghi hình giám thị đáp bài cho thí sinh, thí sinh ngang nhiên giở tài liệu chép trong kì thi tốt nghiệp THPT. Nó trắng trợn quá. Và sự trắng trợn ấy đã diễn ra từ rất lâu rồi. Vì sao? Vì ai cũng muốn đi đường tắt. Đường tắt đã nhân bản muôn hình vạn trạng trong cuộc sống.
Không phải tự dưng mà những kẻ đi đường tắt có thể tồn tại. Không có người dung túng mở đường thì liệu những kẻ đó có thể đi được? Và, chúng còn được tiếp sức bởi chính cộng đồng. Vì chúng ta thích những thứ hào nhoáng, thực dụng, muốn nhanh chóng hưởng lợi mà không muốn sự hy sinh, cống hiến, không muốn bỏ trí, lực nhưng lại ham danh lợi. Tâm lí ấy dường như đã ăn sâu vào con người chúng ta.    
Hãy thay đổi.
Vì dẫu biết những kể đi đường tắt sớm muộn cũng bị lật tẩy, bị thay thế nhưng cho đến lúc ấy thì không biết đã kịp gây ra bao nhiêu hậu quả. Có thể khắc phục nhưng sẽ mất rất nhiều thời gian mà không thể phục hồi nguyên trạng ban đầu. Cùng giống như xây nhà vậy hãy xây cẩn thận ngay từ đâu còn hơn xây rối và sau này phải hì hục sửa chữa, chắp vá.
Bài thơ "Đường tắt" của Đặng Chân Nhân có lẽ sẽ khiến không ít người giật mình trước những suy nghĩ quá đỗi sâu sắc của một cậu bé 15 tuổi. Bởi nó đã vạch ra, phân định rõ ràng cho ta thấy bản chất đúng - sai giữa hai con đường, hai sự lựa chọn, giữa sống giả và sống thật.
Và bạn, bạn sẽ chọn con đường nào?
Hoàng Quỳnh Phương
(Lớp 11 Văn, Trường THPT chuyên Nguyễn Trãi - đường Ngô Quyền - thành phố Hải Dương - tỉnh Hải Dương)


Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

HAI MƯƠI NĂM SAU CUỘC HÔN NHÂN


Câu chuyện hai mươi năm trước của đôi tình nhân.
Sau lời cầu hôn, chàng trai được người con gái đồng ý, chàng vui mừng khôn xiết. Sau đây là cuộc nói chuyện của họ.
Chàng: Em ơi, cuối cùng thì ngày ấy cũng đến rồi. Anh chờ mong đã quá lâu !
Nàng: Anh có muốn em ra đi không ?
Chàng: Không, không ! Em đừng có nghĩ đến chuyện vớ vẩn như thế!
 Nàng: Thế anh có yêu em không ?
Chàng: Dĩ nhiên rồi, cả ngàn lần cũng không đủ.
Nàng: Thế anh có bao giờ lừa dối em không ?
Chàng: Không. Sao em lại hỏi những câu ngớ ngẩn như thế!
Nàng: Vậy anh có muốn hôn em không ?
Chàng: Có chứ. Bất cứ khi nào có cơ hội.
Nàng: Anh có đánh em không ?
Chàng: Em điên sao? Anh đâu có phải loại người đó.
Nàng: Thế em có thể tin tưởng nơi anh được chứ?
Chàng: Ừ.
Nàng: Anh yêu !

Hai mươi năm sau. Cũng bằng đấy câu chữ y chang của cuộc nói chuyện, chỉ khác là chúng đảo ngược từ dưới lên.
Nàng: Anh yêu !
Chàng: Ừ.
Nàng: Em có thể tin tưởng nơi anh được chứ?
Chàng: Em điên sao? Anh đâu có phải loại người đó.
Nàng: Anh có đánh em không ?
Chàng: Có chứ. Bất cứ khi nào có cơ hội.
Nàng: Vậy anh có muốn hôn em không ?
Chàng: Không. Sao em lại hỏi những câu ngớ ngẩn như thế!
Nàng: Thế anh có bao giờ lừa dối em không ?
Chàng: Dĩ nhiên rồi, cả ngàn lần cũng không đủ.
Nàng: Thế anh có yêu em không ?
Chàng: Không, không ! Em đừng có nghĩ đến chuyện vớ vẩn như thế!
Nàng: Anh có muốn em ra đi không ?
Chàng: Em ơi, cuối cùng thì ngày ấy cũng đến rồi. Anh chờ mong đã quá lâu !

Đoạn này do hai MC nổi tiếng là Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên trong Paris Bynight  đã diễn xuất cực đạt. Họ khuyên rằng, đừng bao gờ ghi âm lại những gì chúng ta đã nói, kẻo nêu phát ngược lại sẽ hối không kịp.


Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

CHÚC MỪNG NGÀY PHỤ NỮ 8.3.2012

Hôm nay ngày của các bà
Không biết nên gọi vợ là gì đây
Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng
Vợ là một đóa hoa hồng
Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà
Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng
Nhiều người nhờ vợ nên ông
Nhiều anh vì vợ mất không cơ đồ
Vợ là cả những nguồn thơ
Vợ là cả những giác mơ vơi đầy
Vợ là một chút men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng
Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng đắm say
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sỹ tháng ngày chăm ta
Vợ là nụ, vợ là hoa
Vợ là chồi biếc, vợ là mùa xuân
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà
Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đã tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông
Vợ là chỗ dựa của chồng
Nhiều anh dám bảo vợ không là gì?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm, không gì hơn đâu
Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là cát-sét, vợ là ti-vi
Nhiều đêm vợ hát chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta
Vợ là làn điệu dân ca
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên
Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là nội lực làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ, thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà
Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường
Khi nào giận, lúc nào thương
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu
Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên
Vợ là cô Tấm thảo hiền
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi
Đàn ông nhất vợ, nhì trời
Ai ơi ghi nhớ kẻo rồi khổ thân
Nghìn năm con tạo xoay vần
Đàn ông sợ vợ muôn phần khôn ngoan
Đàn ông nịnh vợ là sang
Đàn ông chê vợ tan hoang cửa nhà
Mấy lời nhắn nhủ gần xa
Làm chồng phải biết vợ là trời cho.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

Bài văn hay của học trò nghèo trường Ams


Bài văn hay của học trò nghèo trường Ams

Bài văn hay của học trò nghèo trường Ams (THPT Hà Nội - Amsterdam)

Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Thư gửi con

Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ."

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...

Bố mẹ...

Tác giả: Pierre Antoine (Việt kiều Pháp)

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Không có biểu tượng nào về hòa bình vĩ đại hơn một di sản

Tổng Giám đốc Unesco:
“Không có biểu tượng nào về hòa bình vĩ đại hơn một di sản”
(Dân trí) - “Không có biểu tượng nào về hòa bình và hiểu biết lẫn nhau lại vĩ đại hơn một di sản. Thế giới cần các biểu tượng về đối thoại và khoan dung...”, TGĐ Unesco, bà Irina Bokova nói sau khi trao bằng Di sản văn hoá thế giới khu Trung tâm hoàng thành Thăng Long.
Tổng giám đốc Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá của Liên Hợp Quốc (UNESCO), bà Irina Bokova mở đầu bài phát biểu với những lời lẽ rất Việt Nam: “Hôm nay tôi vô cùng vinh hạnh được mặc chiếc áo dài rất đẹp đẽ, truyền thống của Việt Nam cùng các bạn kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội. Hôm nay, trái tim của chúng ta cùng hòa một nhịp đập và tôi tin rằng, thần Kim Quy và các cụ Rùa cũng đang lắng nghe chúng ta từ hồ Hoàn Kiếm, một biểu tượng quý giá về hòa bình của mọi người dân Việt Nam”.
Bà Irina Bokova cho rằng, Unesco luôn có mối quan hệ chặt chẽ với Hà Nội. Năm 1999 Unesco đã trao tặng cho Hà Nội giải thưởng Thành phố vì hòa bình, Đại hội đồng Unesco cũng đã thông qua nghị quyết kêu gọi các nước trên thế giới cùng với Việt Nam kỷ niệm 100 năm ngày sinh Hồ Chí Minh và Đại lễ ngày hôm nay.
Trở lại với sự kiện lớn của Hà Nội và cả nước, bà nhấn mạnh: “Đại lễ này thể hiện sự kính trọng sâu sắc của chúng ta với tổ tiên, những người có công dựng nước và giữ nước. Việc đầu tư công sức và chỉnh trang đường phố và sự có mặt của người dân trong đại lễ hôm nay là minh chứng cho sự gắn bó của các bạn với quá khứ huy hoàng và xem đó như ngọn đuốc soi đường cho tương lai”.
“Rất ít nước trên thế giới có thể giữ được ký ức sống động về việc lập đô từ một ngàn năm trước mà không bị mai một về thời gian. Tôi vô cùng ngưỡng mộ các bạn về điều này”, bà Irina Bokova tiếp tục.
Theo bà Irina Bokova, việc Trung tâm hoàng thành Thăng Long được công nhận là một di sản thế giới là một vinh dự, đồng thời cũng mang đến những cam kết và trách nhiệm mới: “Kể từ ngày hôm nay các bạn có trách nhiệm với nhân loại, quảng bá bảo vệ và truyền lại di sản này cho các thế hệ tương lai, cho giới trẻ, để rồi đến lượt họ, họ lại kể cho con cháu họ về vua Lý Thái Tổ với bức tượng đài đang hiện diện với chúng ta ở đây”.
“Không có biểu tượng nào về hòa bình và hiểu biết lẫn nhau lại vĩ đại hơn một di sản. Thế giới cần các biểu tượng về đối thoại và khoan dung, đặc biệt trong bối cảnh năm nay là năm nay là năm quốc tế của liên hợp quốc về tình hữu nghị giữa các nền văn hóa do Unesco khởi xướng”, bà Irina Bokova nhấn mạnh.
Theo bà, Hoàng thành Thăng Long là minh chứng cho 10 thế kỷ giao lưu và giao thoa văn hóa từ khắp nơi ở châu Á. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nhắc chúng ta rằng, bản thân Việt Nam được sinh ra từ sự giao thoa giữa các dân tộc phương Đông và phương Tây.
Tổng Giám đốc Unesco cũng cho rằng, những nỗ lực của đã biến Việt Nam thành một quốc gia của tương lai, một đối tác quan trọng và được coi trọng trên trường quốc tế, là một trong 8 quốc gia thí điểm của Liên hiệp quốc, Việt Nam chính là một điển hình về cải cách hợp tác quốc tế.
Tận mắt chứng kiến những thay đổi của Hà Nội, Việt Nam, bà Irina Bokova đánh giá: “Bất cứ ai đến Việt Nam cũng choáng ngợp bởi nền kinh tế năng động và những công trình xây dựng, với những con đường, những cây cầu, những tòa nhà chọc trời mọc lên nhanh chóng. Các bạn đang đảm nhận một trọng trách đầy thách thức trên cương vị Chủ tịch Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, đảm bảo sự thịnh vượng cho một khu vực được coi là tương lai của thế giới. Điều này cũng khẳng định sự vượt trội chung của các bạn”.
Bà Irina Bokova cho biết, Unesco và Asean có quan hệ hợp tác lâu dài và gắn bó. Hai bên đang cùng nhau dự thảo một thỏa thuận nhằm tăng cường quan hệ trên 3 lĩnh vực: giáo dục, biến đổi khí hậu và đa dạng văn hóa. Đây là những lĩnh vực mà theo bà là cốt yếu cho phát triển bền vững.
“Thay mặt cho tổ chức Unesco và nhân danh cá nhân tôi gửi tới các bạn tình cảm hữu nghị và lòng kính trọng. Các bạn hãy giữ gìn di sản của mình. Chúc thiên niên kỷ mới mang đến cho các bạn hòa bình và thịnh vượng”, bà Irina Bokova kết lại bài phát biểu.

 Tiếp sau đó, Tổng Giám đốc UNESCO, bà Irina Bokova đã  trao bằng Di sản văn hoá thế giới khu Trung tâm hoàng thành Thăng Long cho lãnh đạo Thành phố Hà Nội.
 Bà Irina Bokova cho biết bà rất vinh hạnh được mặc chiếc áo dài cùng dự Đại lễ kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long- Hà Nội.
 “Trái tim của chúng ta cùng hoà một nhịp đập và Thần Kim Quy và Cụ Rùa cũng đang lắng nghe chúng ta”, bà Irina Bokova nói.
Theo bà, Unesco luôn có mối quan hệ chặt chẽ với Việt Nam, Unesco đã trao cho Hà Nội danh hiệu thành phố vì hoà bình và cùng Việt Nam tổ chức kỷ niệm 100 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh…
“Trung tâm hoàng thành được công nhận là di sản là một vinh dự nhưng cũng mang đến trách nhiệm mới cho các bạn. Kể từ ngày hôm nay, các bạn có trách nhiệm gìn giữ quảng bá cho nhân loại. Không có biểu tượng nào về hoà bình lại hơn một di sản...”, bà Irina Bokova nhấn mạnh.
Bà Irina Bokova đánh giá, nỗ lực của Việt Nam đã biến đất nước thành một đối tác quan trọng trên trường quốc tế. Bất kỳ ai đến Việt Nam cũng choáng ngợp vì sự phát triển với những cây cầu, con đường, toà nhà mọc lên khắp nơi.
Bà Irina Bokova gửi tới người dân Việt Nam lời chúc tình hữu nghị và không quên nhắn nhủ, hãy giữ gìn di sản.

Tại sao Đường Tăng vô dụng lại trở thành người lãnh đạo, còn Tôn Ngộ Không tài phép thì lại là kẻ làm công?

Tại sao Đường Tăng vô dụng lại trở thành người lãnh đạo, còn Tôn Ngộ Không tài phép thì lại là kẻ làm công? 4 điều rút ra từ bộ phim Tâ...